Truyện ngắn: Đoá Tường Vi trắng (Đoá Diên Vĩ xanh 2)


           Người ta thường nói, người thương mình bao giờ cũng tốt hơn người mình thương, và sự trao đi yêu thương bằng cả trái tim, suy cho cùng, chỉ xứng đáng được trao cho những người thực sự trân trọng mình. Có những đoạn tình cảm trong những năm tháng thanh xuân, khi nhìn lại, mình chẳng biết nên gọi tên nó là gì. Người ta cứ tự nhiên bước vào cuộc đời mình, mang theo một chút hơi ấm, khiến một đứa nhạy cảm như mình vô tình bấu víu vào. Để rồi sau cùng, bình yên lại đến từ một người “thật sự thương mình” và sẵn sàng nhẫn nại nhặt từng mảnh vỡ của mình.

Mình là Hoài Quân. Sau những chênh vênh của năm nhất đại học, mình đã tìm được sự bình yên bên cạnh những người bạn tốt. Những mảnh ghép hạnh phúc màu xanh ấy đã phần nào xoa dịu đi trái tim vốn dĩ rất nhạy cảm và sợ bị bỏ rơi của mình. Mình bắt đầu tự tin hơn, tham gia nhiều hoạt động hơn, mở lòng mình ra để đón nhận những luồng gió mới ở cơ sở Thủ Đức rợp bóng cây.

Nhưng có lẽ, tuổi trẻ luôn biết cách tạo ra những phép thử mà mình không lường trước được.

Mình vẫn nhớ hoài cái ngày tổ chức Hội thao năm đó. Cơn mưa tháng Mười cứ rả rích ngoài mái tôn, bên trong nhà thi đấu sực mùi cao su ma sát, vang vọng tiếng bước chân chạy rầm rập trên sân. Mình vừa gọi điện cho Hoàng Phong, vừa xem lại lịch thi đấu. Chợt mình thoáng nhìn một chàng trai, không hiểu sao tự nhiên có điều gì đã giữ sự chú ý của mình lâu đến vậy, ấn tượng ban đầu với mình chỉ là anh giống với một người anh cấp 3 mình từng quen biết. Hoá ra mình mới biết, anh ấy là Đình Sang, là một đàn anh khoá trên mà mình từng nghe loáng thoáng tên qua các hoạt động phong trào, và bất ngờ hơn, cũng là đối thủ bên kia lưới của mình.

Hai hiệp đấu. Thua tơi tả. Đó là tất cả những gì mình còn đau đáu nhớ về buổi chiều hôm ấy. Cái chân lý “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng” dường như trở nên “thật vô nghĩa” khi mình phải đối đầu với một người mà ngay từ khoảnh khắc bước ra sân, mình đã biết bản thân nắm chắc phần thua. Hiệp đầu thì anh em còn vui vẻ, hoan hỉ, dí sát nhau từng điểm (nhưng mình vẫn thua), đến hiệp hai thì anh chặt cầu không trật cái nào, đến nỗi mình còn điêu đứng. Anh ấy đánh cầu lông cực kì hay, là một “sát thủ sân cầu”. Quả cầu xé gió bay sang, sượt qua tầm mắt mình và găm thẳng xuống vạch cuối sân.

Anh bước tới gần lưới, ánh đèn nhà thi đấu hắt vào, rọi lên khuôn mặt rạng rỡ của anh. Làn da anh ngăm, khoẻ mạnh, ngỡ như để lại cho trái tim mình một khoảng trời nhỏ để che những cơn mưa mùa thu trong lòng. Nụ cười ấy cực kì chân thành, rực rỡ đến mức khiến đôi mắt anh híp lại một chút, tựa như anh đang lém lỉnh đá lông nheo[1] chọc mình, mà cũng vì vậy tự dưng mình cũng quên đi cái cảm giác bước vào phòng thi gặp cái đề thi mình không “dư sức làm được”.

“Đánh tốt lắm, em! Nhưng mà bước chân với phản xạ cầu còn hơi chậm đó nha.” – Anh cười, nụ cười anh trong vắt xiêu lòng mình ngay từ phút ban đầu, một nụ cười mà nói thật lòng, nó sáng rực mà ấm áp đến vô cùng…

Mình dừng khoảng chừng là hai giây. Rõ ràng là mình thua đậm, nhưng cách anh bắt chuyện với mình lại nhẹ nhàng và tôn trọng mình đến lạ. Từ ngày hôm đó, bằng một cách rất đỗi tự nhiên, mình và anh Sang bắt đầu kết thân với nhau.

Mình còn nhớ những đêm cuối của tháng Giêng, ngoài trời phả một luồng gió xuân, còn trong lòng mình vẫn đang ngổn ngang chuẩn bị cho học kì quân sự sắp tới. Vốn là một đứa sinh ra và lớn lên ở đất Sài Gòn, mười mấy năm trời đi học chỉ quen thói đi đi về về, có ba mẹ lo từng bữa cơm giấc ngủ, cái viễn cảnh một “bóng hồng duy nhất” lần đầu tiên xách vali vào khu nội trú của mấy anh con trai sống tập thể khiến mình bồn chồn tột độ. Hồi hộp quá, mình lôi điện thoại ra, gõ lạch cạch một tràng dài nhắn cho anh, than thở đủ điều và xin chút trải nghiệm thực tế của anh về chuyện sinh hoạt thường ngày.

Từng dòng tin nhắn của anh hiện ra, nhẫn nại và dịu dàng đến lạ. Anh cất công gõ từng đoạn dài để trấn an cái đứa hay lo xa như mình: “Nếu đi quân sự mà ở nội trú thì anh thấy vui hơn. Sẵn trải nghiệm luôn.”. Rồi anh cặn kẽ dặn dò chuyện cơm nước, sợ mình kén ăn: “Đồ ăn thì cũng tạm ổn, không quá tệ. Với lại có căn tin cũng bán nhiều đồ ăn, nếu không ăn được mấy món nhà ăn nấu thì ra đó.” Anh còn kiên nhẫn kể cho mình nghe chuyện chia phòng, nào là phòng mười hai người, mười bốn người, thậm chí có cả phòng sáu mươi người ngủ chung một dãy. Cuối cùng, anh chốt lại bằng một câu khích lệ đầy ấm áp: “Này bình thường thôi à, đừng có căng thẳng.” 

Những dòng tin nhắn ấy, với người ngoài có lẽ chỉ là sự hướng dẫn xã giao của một người đàn anh đi trước. Nhưng với những đứa khát khao một điểm tựa tinh thần như mình, anh giống như một người anh lớn. Cũng đã lâu rồi, mình không cảm nhận được sự quan tâm ấy dù chỉ là bình dị nhất. Mình thầm tin rằng, dẫu có niềm vui hay vất vả ra sao, có anh ở bên, đời bỗng hạnh phúc.

Những tháng ngày êm đềm ấy cứ vậy trôi đi, cho đến tận mùa hè năm đó…

Hôm đó là một ngày tháng Sáu nắng gắt của chiến dịch Tiếp sức mùa thi. Mình vừa xong Lễ ra quân Tiếp sức mùa thi ở Phong Lê[2], trong lòng lại khấp khởi một niềm vui lạ kì. Mình háo hức lôi điện thoại ra, chọn mấy tấm hình bản thân đang mặc chiếc áo xanh tình nguyện, hớn hở gửi cho anh. Mình ôm khư khư chiếc điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình, hồi hộp chờ đợi một lời hồi đáp quen thuộc.

Nhưng tin nhắn của anh chưa kịp tới, thì một gáo nước lạnh đã dội thẳng xuống đầu mình. Là một đoạn tin nhắn thoại, chắc là gửi nhầm. Mình lấy làm lạ, anh chưa từng dùng tin nhắn thoại để trò chuyện với mình. Mình nghe thử, hoá ra là giọng của Gia Bách, cùng với tiếng rủa chua chói quen thuộc: “Mày biến!”. Anh vội xoá, nhưng mình đã nghe thấy. Mọi chuyện xảy đến với mình chưa đầy một giây.

Bách và mình, dù đứng chung một tập thể, bằng mặt nhưng chẳng bao giờ bằng lòng. Cậu ta mang cái uy của một người dẫn dắt, nhưng lại luôn vô tình (hay cố ý) dùng chính cái quyền ấy để chì chiết mình. Những lời chỉ trích nặng nề, vô lý cứ vậy diễn ra giữa những cuộc họp đông người. Và hai đứa ghét nhau, có lẽ không chỉ dừng lại ở sự khác biệt về quan điểm làm việc sau hàng loạt chuỗi sự kiện dài hơi, sâu xa hơn, dường như việc mình thỉnh thoảng nói chuyện và gần gũi với Hoàng Phong, người yêu của Bách, đã trở thành một cái gai vô hình trong mắt cậu ta.

Sự uất ức dồn nén suốt bao nhiêu ngày tháng chạy chương trình, và cộng thêm việc Bách can thiệp vào cuộc nói chuyện giữa mình và anh Sang, hận thù chất chứa như một quả bom hẹn giờ. Giọt nước tràn ly. Mình không thể nhẫn nhịn được nữa. Mình lớn tiếng cãi lại. Giọng mình run lên vì phẫn nộ, mình bảo vệ danh dự và công sức của chính mình bằng sự vùng vằng của một đứa bị dồn ép đến chân tường.

Và ngay sau khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, Hoàng Phong cũng xông tới. Nhìn thấy Bách bị cãi lại, Phong chẳng thèm quan tâm ngọn ngành đúng sai, chẳng cần biết Bách từng đày đoạ mình như thế nào, theo một bản năng bảo vệ tuyệt đối, Phong bước lên che chắn cho Bách.

“Cả cái tập thể này không một ai ưa mày đâu!” – Những lời lẽ tổn thương, sắc bén như dao lam ấy cứ thế ném thẳng vào mặt mình không thương tiếc. Dù quý Hoàng Phong, dù buồn cậu, nhưng mình hiểu Phong xót bồ, và Phong sẵn sàng dùng những lời lẽ nặng nề nhất để chà đạp lòng tự trọng của mình, miễn là Bách được an toàn. Và điều tàn nhẫn nhất, mình ngộ ra một sự thật: anh Đình Sang, Hoàng Phong và Gia Bách vốn dĩ là một vòng tròn khép kín. Bọn họ chung một câu lạc bộ và thân thiết với nhau. Còn mình, từ đầu đến cuối, chỉ là cái đứa dư thừa trong cuộc đời của anh.

Trong một phút chới với và yếu đuối nhất, tay mình vô thức nhắn những dòng tin giải thích cho anh tất cả. Mình cũng mong… ít nhất là dòng tin nhắn từ anh, ít nhất là màn hình sáng lên với một dấu “thả tim” ngắn ngủi. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng. Một sự im lặng lạnh buốt đến thấu xương. Những dòng tin nhắn giờ cũng thưa thớt dần, rồi lặn mất tăm như chưa từng tồn tại.

Mấy ngày trôi qua, mình cứ sống ngơ ngơ ngẩn ngẩn như một cái xác không hồn. Mình thu mình lại, tự ôm lấy những vụn vỡ để chờ đợi một điều gì đó từ anh. Cho đến một buổi chiều, khi đang ngồi ở khuôn viên tòa giảng đường, một lưỡi dao vô hình đã tàn nhẫn rạch toạc bức màn hy vọng mà mình hằng ôm ấp và cố công che đậy bấy lâu.

Lúc đó, đám bạn đang tán gẫu linh tinh. Phát, thằng bạn cùng khóa, tự dưng quay sang nhìn mình, ánh mắt có chút ngập ngừng:

"Ê... ông đang để ý anh Đình Sang á hả?"

Mình hơi giật mình, chần chừ vài giây rồi cũng chậm rãi gật đầu. Thấy vậy, Phát dời mắt, ngón tay vẫn lướt đều trên màn hình điện thoại, miệng buông thõng một câu tỉnh bơ:

“Anh Sang có bồ rồi á!”

“Hả?...”

Chỉ một từ vô thức thốt ra khỏi miệng, nhưng khoảnh khắc bốn chữ "anh Sang có bồ" lọt vào tai, lồng ngực mình như bị ai giáng thẳng một búa tạ. Xung quanh rõ ràng rất ồn ào tiếng sinh viên nói cười qua lại, nhưng tai mình bỗng chốc ù đi, trống rỗng đến đáng sợ. Mình đinh ninh, tự an ủi mình liên tục: “Chắc không có chuyện đó đâu…”

Mình cuống cuồng lục lọi lại trí nhớ, cố tìm lại và bám víu vào chút hơi ấm mỏng manh của những kỉ niệm, dù nhỏ, giữa mình và anh. Mình tự dối lòng rằng Phát chỉ nghe đồn, hoặc có khi Phát cũng chung câu lạc bộ với anh Sang, chẳng biết nữa… Nếu mình tin điều đó, đồng nghĩa với việc tự thừa nhận bản thân từ trước đến nay chỉ là một đứa khờ dại tự biên tự diễn dưới một khoảng trời vốn không dành cho mình. Mình sợ. Mình thực sự rất sợ phải thừa nhận điều đó, dù biết anh coi mình như một người bạn xã giao, còn mình thì lại coi anh như một người anh trai, một người bạn đời mà mình rất quý, lòng mình vẫn thấy lạnh nhiều lắm.

Chắc cũng vài ngày sau buổi chiều nghe cậu bạn mình lấp lửng câu chuyện ấy, chút hi vọng nhỏ của mình đã chính thức bị nghiền nát, mình như bị tát một cú trời giáng thẳng vào mặt. Mình vô thức lướt mạng xã hội, ngón tay mình khựng lại trước một bài đăng của anh. Anh Sang vốn dĩ rất kín tiếng và hiếm khi chia sẻ chuyện cá nhân lên mạng, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy những dòng bình luận qua lại đầy ẩn ý và trêu chọc của bạn bè bọn họ, lồng ngực mình trống rỗng. Không ai xa lạ, đó chính là một người chị chung câu lạc bộ với anh, một người chị mình cũng từng làm việc cùng, là một người con gái vô cùng rực rỡ, tài năng và đầy tự tin.

Mình vẫn đinh ninh là chắc do anh Sang và chị ấy cùng khoá, cùng lớp, cùng chuyên ngành, cùng là thành viên của câu lạc bộ, chưa kể là có thân nhau, nên mới có thể bình luận thân thiết đến vậy. Nhưng… mọi thắc mắc, mọi sự biện minh mà mình tự xây lên mấy ngày qua bỗng chốc sụp đổ tan tành. Rất có thể, anh cũng đang có hình bóng của người khác, có thể là chị ấy. Hoặc cũng có thể tất cả chỉ là một sự hiểu lầm, là góc nhìn phiến diện từ một đứa quá đỗi nhạy cảm như mình. Bởi xét cho cùng, chắc gì mình đã thực sự hiểu anh đâu?… Nhưng dù sự thật có là gì đi chăng nữa, thì có một điều nghiệt ngã mà mình buộc phải thừa nhận: với anh, sự quan tâm dành cho một đứa đàn em khóa dưới có lẽ chẳng mang ý nghĩa gì sâu xa, đó chỉ đơn thuần là hành động rất đỗi tự nhiên của một người mang năng lượng ấm áp cho tất cả những người xung quanh anh mà thôi.

Mình khóc. Không biết bao nhiêu lần mình đã dại khờ như vậy, không biết bao nhiêu lần mình đã khóc, và cũng không biết bao nhiêu lần mình khóc... vì một đứa con trai. Nhìn lại, đoạn thanh xuân của mình dường như luôn được chắp vá bởi những lần tình cảm trao đi sai người. Có những lần lỡ dốc lòng tương tư, đổi lại chỉ là ánh mắt dè bỉu, sự xa lánh đầy định kiến từ người ta, khiến mình thu mình lại trong góc tối và tự dằn vặt chính sự tồn tại của bản thân. Có những lần, cái bí mật tưởng chừng được chôn giấu cẩn thận lại vô tình bị xé toạc trước mặt gia đình, kéo theo những trận bão lớn nghẹt thở cùng ánh nhìn rạn vỡ của ba mẹ hai bên. Lại có những bận, mình bất đắc dĩ trở thành tâm điểm trong những màn gán ghép vô tư của bạn bè. Họ hò reo, gió đánh đò đưa, gieo rắc vào lòng mình thứ ảo mộng viễn vông, để rồi khi tàn tiệc, khi người ta lạnh lùng phủ nhận, chỉ có mình mình ở lại cặm cụi nhặt nhạnh những mảnh vỡ ê chề.

Tình cảm khờ dại của mình trong những năm tháng thanh xuân ấy, sau tất cả, đều giống như những đoá Tường Vi trắng, âm thầm bung nở vì một vạt nắng lướt qua, nhưng rốt cuộc lại quá đỗi mỏng manh. Mình từng vấp ngã nhiều đến mức tự xây cho bản thân một bức tường thành kiên cố. Mình từng dặn lòng sẽ không bao giờ dễ dàng bấu víu vào hơi ấm của bất kỳ ai nữa, sợ cái cảm giác bị bỏ rơi, sợ phải làm một kẻ khác biệt. Ngỡ đâu tìm được một ánh nắng duy nhất, hóa ra, vấp ngã rồi mới biết thương anh nhiều quá, đau đớn và thấu xương hơn vạn lần.

Một thời gian sau, mình chuyển về cơ sở Đinh Tiên Hoàng học, theo ý của gia đình. Phố thị nhộn nhịp, nhịp sống hối hả cùng ánh đèn rực rỡ của Sài Gòn dần lấp đầy những khoảng trống hoác trong lòng mình. Mình may mắn gặp gỡ và gắn kết với những người bạn mới, những mảnh ghép thực sự bình yên và chân thành. Ở bên họ, mình được trân trọng, được thoải mái là chính mình. Mình bắt đầu cười nhiều hơn, cõi lòng nhẹ nhõm hơn, và quan trọng nhất là... mình thấy bản thân đang thực sự sống những ngày tháng hạnh phúc hơn.

Rồi dòng đời, bằng một cách thần kì nào đó, lại khéo léo sắp đặt cho mình gặp một chàng trai khác.

Mình không muốn gọi tên đoạn tình cảm này, cũng chưa muốn vội vàng gán cho nó một danh xưng nào cả. Người ấy bước vào cuộc đời mình rất nhẹ nhàng. Không rực rỡ, không ồn ào như cách anh Đình Sang từng xuất hiện, nhưng lại mang một sự tĩnh lặng đủ để một đứa từng chịu nhiều tổn thương như mình cảm thấy an tâm.

Mình và người ấy sải bước cạnh nhau sau ngày diễn ra Hội thảo Khoa học tại cơ sở mình theo học. Giữa dòng sinh viên vội vã lướt qua, một bàn tay bỗng nhiên chạm vào tay mình. Ban đầu chỉ là sự sượt qua ngượng ngùng, rồi rất đỗi tự nhiên, người ấy lồng những ngón tay vào tay mình, đan lại thật chặt.

Khoảnh khắc hơi ấm từ lòng bàn tay người ấy truyền sang, tim mình khẽ hẫng đi một nhịp. Ký ức về những lần vấp ngã tưởng như lại chực chờ ùa về. Nhưng lần này, mình không rụt tay lại.

Mình để yên cho người ta nắm.

Một buổi chiều dưới cái nắng sân trường, bỗng bình yên đến lạ. Mình không biết cái nắm tay này sẽ dắt mình đi được bao xa, cũng không biết người đứng cạnh mình lúc này có phải là một khoảng trời mới thực sự dành cho mình hay không. Nhưng ngay tại giây phút này, mình bỗng muốn cho bản thân một cơ hội.

Một cơ hội để đoá Tường Vi trắng trong lòng mình... rụt rè đâm chồi nở hoa thêm một lần nữa.

13 – 04 – 2026



[1] Đá lông nheo (phương ngữ): nháy mắt.

[2] Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, toạ lạc tại phường Chợ Quán, TP. Hồ Chí Minh