Truyện ngắn : Khăn quàng cổ màu nâu

Em à… Anh, Quang Vĩ đây…

Có lẽ anh không còn đủ tư cách để nói rằng anh là bạn trai của em nữa, sau bao nhiêu tổn thương tàn nhẫn anh đã gây ra cho em.

Hà Nội dạo này trở gió, anh cũng dễ lên cơn sốt hẳn. Lúc này, anh đang quàng chiếc khăn màu nâu mà em đan cho anh trước ngày chúng mình đi Đà Lạt cùng nhau. Với lại… hôm nay sinh nhật em nè. Anh thắp mấy ngọn nến ở hai bên lối vào nhà để em có thể thấy rõ đường về với anh. Em đang ở bên cạnh anh, có đúng không? Anh cảm thấy ấm áp lắm…

Cún ngủ rồi em ạ. Năm nay con bé thi lên lớp 10. Anh vừa vào đắp chăn và dọn lại góc học tập cho con. Thấy mấy cuốn sách tham khảo nhàu nhĩ, mấy cây bút cạn mực, mấy cuốn tập viết kín chữ… anh xót xa quá. Cún đặt nguyện vọng vào Chu Văn An, Hà Nội - Amsterdam. Con bé giống hệt em, làm việc hay học hành đều bạt mạng, chẳng bao giờ để ý đến sức khoẻ của mình.

Cũng đã hơn mười năm rồi, em nhỉ? Mười năm kể từ ngày bữa cơm đột nhiên khuyết đi một thành viên, xem phim không còn ai tựa vào vai anh, đêm về không còn hơi ấm quen thuộc rúc vào lồng ngực. Tất cả là tại anh. Tại sao lúc đó anh lại khốn nạn đến thế? Anh ân hận lắm, dù anh biết rằng có bao nhiêu nước mắt tuôn trào trên khuôn mặt gã tồi tệ này, cũng chẳng thể nào đưa em về lại bên anh.

Anh có nhiều điều muốn tâm sự với em lắm, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Đột nhiên anh nhớ đến lần đầu tiên anh gặp em ở đất Sài Gòn. Ngày đó em chỉ mới là sinh viên, kiêm ca sĩ hát cho Acoustic Bar. Một buổi tối anh ghé quán cà phê một mình sau khi tan ca rã rời, và rồi xiêu lòng hoàn toàn bởi chất giọng trầm ấm của em qua bài “Tôi không còn viết tình ca”. Khuôn mặt đáng yêu ấy, nụ cười ấy khiến anh nhớ mãi không thôi. Lúc anh ngỏ lời làm quen, em nhìn anh, thẹn thùng mà dễ thương lắm, nhẹ nhàng đồng ý.

Hai đứa mình bắt đầu những ngày tháng yêu xa. Anh làm việc ở Hà Nội, em ở Sài Gòn. Tụi mình nuôi dưỡng tình yêu bằng những cuộc gọi đêm khuya, bằng những chuyến bay vội vã mỗi khi anh nhớ em đến phát điên. Cứ như thế mà ròng rã hơn 3 năm trời. Đến khi chính thức yêu nhau, em cãi lời những rào cản, theo anh ra Hà Nội. Căn hộ nhỏ của gã trai độc thân bỗng chốc ngập tràn tiếng cười. Có em bên cạnh, đời bỗng vui như một giấc mơ.

Vậy mà… anh đã tự tay đập nát giấc mơ đó. Phá nát cả tình yêu của chúng mình.

Ngày một tháng tư, một ngày đáng ra chỉ toàn tiếng cười, thì anh lại mang đến cho em nhát dao oan nghiệt nhất. Anh và cái Linh đã dựng lên một màn kịch phản bội tàn nhẫn chỉ để... chơi khăm em. Vết son trên cổ áo sơ mi cũng là do anh và cô ta cố tình bôi lên. Chính hôm ấy, anh đã lớn tiếng quát: "Sao em lắm chuyện thế? Anh với cái Linh chỉ là bạn bè thôi, thân mật chút cũng chẳng quá giới hạn gì. Em đừng giở cái thái độ kiểu đấy, nhớ!". Anh còn chỉ tay thẳng vào mặt em, điều mà anh chưa bao giờ dám làm.

Em sững sờ, rơm rớm nước mắt rồi quay lưng bỏ chạy. Lúc đó anh và Linh còn nhìn nhau hả hê vì đã lừa được em, định bụng đợi em về sẽ giải thích. Giờ đây nghĩ lại, anh chỉ muốn tát vào mặt mình thật nát. Sốt ruột vì gọi mãi em không nghe máy, anh lao ra đường tìm em.

Ở gần ngã tư, thấy người ta bu đông nghẹt, linh tính mách bảo điều chẳng lành, anh rẽ đám đông bước vào. Và rồi, anh chết lặng. Em nằm đó, trên một vũng máu đỏ au lạnh lẽo. Chiếc xe tải dừng lại trước thi thể mỏng manh của em. Anh lao đến như điên dại thì bị cảnh sát giữ lại. Anh ngã quỵ xuống mặt đường nứt nẻ, gào thét tên em trong vô vọng: "Đăng ơi! Đừng bỏ anh mà! Anh biết lỗi rồi…!".

Nhưng tấm chiếu cói lạnh lẽo đã phủ lên người em. Thằng Tùng và cái Linh chạy tới, bàng hoàng tột độ. Linh quỳ sụp xuống gào khóc, còn Tùng câm lặng đỡ lấy cơ thể không còn giọt máu nào của anh.

Những ngày đưa em về lại Sài Gòn lo tang lễ, anh như một cái xác không hồn. Mẹ em tiều tụy, rơm rớm nước mắt nắm lấy tay anh, nhét vào tay anh một xấp tiền. Cô mếu máo: "Thằng Đăng nhà cô... nó thật hạnh phúc vì có một người bạn trai tử tế như con."

Anh bật khóc nức nở. Mẹ em không hề hay biết chính anh là kẻ đã đẩy em ra đường ngày hôm ấy. Anh không phải là một thằng đàn ông tốt! Anh là một kẻ sát nhân!

Xong xuôi hậu sự, anh không dám đối diện với gia đình em thêm nữa mà trốn chạy về Hà Nội. Trên chuyến bay, anh trùm chăn khóc ngất. Về đến nhà, anh tự nhốt mình trong bóng tối. Cái Linh bị nhóm bạn tẩy chay, mang danh "trà xanh", còn anh mang danh kẻ tội đồ. Đúng thật, anh không có tư cách gì để oán trách cả.

Ngày thứ sáu kể từ khi em đi, anh mượn rượu để tìm quên. Nhưng càng say lại càng tỉnh, càng tỉnh lại càng thấy sự hèn nhát và vô trách nhiệm của chính mình. Ngày thứ bảy, không chịu nổi sự dằn vặt bóp nghẹt buồng phổi, anh bước lên giữa cầu. Nhìn dòng nước cuồn cuộn bên dưới, anh thì thầm: "Anh xin lỗi, anh đi cùng em đây. Hãy tha thứ cho anh..." rồi gieo mình xuống.

Trong cơn hôn mê sâu kề cận cái chết, mọi kí ức về chúng ta tua lại như một thước phim. Và rồi, anh thấy em. Em mặc bộ đồ trắng tinh khôi, vầng trán thanh thản, nụ cười vẫn hiền từ không mang một chút oán hờn. Em hiểu chuyện đến mức làm tim anh đau thắt. Anh lao đến ôm chầm lấy em, khóc rưng rức:

"Về với anh đi em... Nhà mình chờ em về, mâm cơm vẫn đang đợi..."

Nhưng em khẽ lắc đầu, lùi lại một bước: "Em và số phận đã thống nhất với nhau rồi. Không phải lỗi của anh đâu... Chết rồi, em cũng không còn vướng bận gì nữa."

"Anh thương em mà! Anh xin lỗi!" – Anh tự đấm liên tiếp vào mặt mình, ngã quỵ xuống chân em.

Em cúi xuống, dịu dàng nói với anh lần cuối: "Có những điều đã sai không bao giờ chắp vá được đâu anh. Điều đúng nhất anh phải làm bây giờ là sống thật tốt, sống thay cả phần của em..."

Nói rồi, em tan vào hư vô, mặc cho anh gào thét cố níu giữ.

Anh mở bừng mắt. Tiếng máy thở tít tít vang lên. Thằng Tùng xốc vai anh rưng rưng, cái Linh đứng góc phòng thất thần. Tùng vỗ vai anh, nhẹ giọng: "Mày nhìn dưới chăn đi..."

Anh cúi xuống, tay anh vẫn đang ôm khư khư bức ảnh của em. Tùng nghẹn ngào: "Bé Đăng nó thương mày lắm, nó tha thứ cho mày rồi. Mày đừng làm nó khóc nữa, nó đã rơi nước mắt một lần vì mày rồi..."

Một năm sau ngày ấy, anh vào trại trẻ mồ côi. Anh nhớ em rất thích con gái, anh cũng thế. Anh nhận nuôi một bé gái sơ sinh bầu bĩnh, hồ sơ chưa rõ họ tên. Anh đặt tên con là “Đặng Huỳnh Thái Vy”, gọi ở nhà là “Cún”. Đặng là họ anh, Huỳnh là họ em, Thái là tên đệm của em.

Làm bố đơn thân chật vật lắm em ạ. Đêm con khóc, anh lóng ngóng pha sữa, thay bỉm, bồng con đi rong khắp nhà. Có những đêm, nhìn con say ngủ, nỗi dằn vặt trong anh lại trào lên đắng ngắt. Anh là một kẻ tồi tệ, anh sợ sự dơ bẩn của mình sẽ làm hỏng cuộc đời trong trẻo của con bé. Nghĩ đến cảnh Cún lớn lên mang theo tai tiếng của người cha này, anh sợ hãi.

Trong một phút yếu lòng và bế tắc nhất, anh quyết định trốn chạy. Anh quấn Cún vào chăn, mang sang gửi vợ chồng Tùng chăm sóc, viện cớ vào Sài Gòn tìm việc kiếm tiền lo tương lai cho con. Tùng đón lấy đứa bé, không hề hay biết đó là một cuộc trốn chạy của kẻ hèn nhát.

Trên chuyến bay vào Sài Gòn, nước mắt anh ướt đẫm khẩu trang. Anh mang theo ảnh em, ôm chặt vào lồng ngực đến nhói đau.

Xuống máy bay, nơi đầu tiên anh đến là mộ em. Anh mua hộp bánh cốm dừa mà em thích nhất hồi ở Hà Nội. Di ảnh em trên bia đá mỉm cười với anh. Chắc em đang trách anh tồi lắm phải không? Chiều đó về phòng trọ, anh lủi thủi nấu cơm. Trải chiếc chiếu nhỏ, anh dọn ra hai cái bát, hai đôi đũa. Anh và một đũa cơm mà nghẹn đắng ở cổ họng. Không có em, mâm cơm này trở nên vô vị và tàn nhẫn đến lạ kì.

Suốt nhiều tháng trời sau đó, anh trượt dài trong chứng trầm cảm và rối loạn lo âu nặng. Nhớ con, nhớ em, cộng thêm sự tự trách nhiệm khiến anh phát điên. Nhưng nhớ lời em dặn trong giấc mơ, anh không cho phép mình chết. Anh phải sống để chuộc lỗi.

Anh bắt đầu mở lớp dạy thêm Toán cho học sinh cấp 2, cấp 3. Gom góp từng đồng tiền học phí, anh đều đặn gửi ra Hà Nội cho vợ chồng Tùng lo cho Cún. Chuyện đó kéo dài ròng rã hơn mười năm. Mười năm sống trong sự trừng phạt của nỗi cô đơn.

Rồi không biết duyên trời run rủi thế nào, Tùng chuyển công tác vào Sài Gòn, mang theo cả gia đình và Cún. Con bé giờ đã học lớp 9, lớn phổng phao, xinh xắn và học cực kì giỏi. Khi con bé được gửi vào lớp học thêm của anh, anh đã sững người. Mười năm xa cách, con bé không nhận ra anh. Thế cũng tốt, anh chỉ cần được đứng từ xa nhìn con lớn lên là đủ rồi.

Cho đến một chiều ở lại sửa bài thi trường chuyên cho Cún, anh không kìm được lòng mình:

"Chà… nhìn em giống con gái thầy quá… Thầy đi làm xa nhà, mười năm rồi không dám về thăm con..."

Cún ngoan ngoãn đặt tay lên vai anh, an ủi:

"Em hiểu cảm giác đó của thầy. Bố em cũng đi làm xa, chưa một lần về thăm em. Nhưng nếu thầy nhớ bạn ấy, thầy hãy gọi đi. Bạn ấy sẽ vui lắm đó thầy."

Trái tim anh như bị bóp nát. Anh vội quay đi, giọng khản đặc: "Thầy biết rồi...". Vừa cho Cún về chỗ, anh vội lao vào nhà vệ sinh, mở vòi nước thật to rồi ngồi sụp xuống gào khóc.

Giờ tan học hôm ấy, anh lầm lũi đi bộ theo sau Cún và bạn bè của con. Chẳng dám đến gần, chỉ đi một khoảng cách vừa đủ để nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé ấy.

Khi đến ngã tư, kịch bản nghiệt ngã năm xưa bất ngờ lặp lại. Đèn tín hiệu vừa chuyển, Cún bước xuống đường thì một chiếc xe tải mất lái từ góc khuất lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Kí ức ngày mùng một tháng tư năm ấy xé toạc màng nhĩ anh. "Không! Lần này tuyệt đối không!" - Anh gào lên, dùng toàn bộ tốc độ và sức lực của một người cha, lao như một mũi tên ra giữa lòng đường.

Anh đẩy mạnh Cún văng sang lề bên kia.

Rầm!

Anh ngã văng xuống đường. Máu từ đầu tuôn ra lênh láng, tầm nhìn mờ nhòe đi. Trước khi ngất lịm, anh chỉ kịp nghe văng vẳng tiếng con bé hoảng loạn: "Thầy ơi! Thầy ơi!"...

Lần này, anh đã cứu được em rồi, Đăng ơi.

Anh tỉnh lại trong bệnh viện với cái đầu quấn đầy băng gạc. Thằng Tùng đứng bên giường, mặt hầm hầm tức giận.

"Mày tỉnh rồi à? Mày trốn tránh đủ chưa? Bao lâu rồi mày không liên lạc với con bé hả?!" - Tùng hét lên.

Anh im lặng rớt nước mắt.

Tùng chỉ tay ra phía ngoài cửa: "Từ ngày mày đi, nó luôn miệng hỏi 'Bố cháu đâu?', tao không biết trả lời thế nào! Mày làm cho Đăng đau lòng, giờ mày nợ luôn tuổi thơ của con bé à? Mày làm cha cái kiểu gì vậy?!"

Anh kích động, giật phăng ống truyền nước trên tay, vùng dậy bám lấy áo Tùng, gào lên trong nước mắt:

"Mày chửi tao khốn nạn cũng được! Nhưng chính vì tao khốn nạn nên tao mới không dám ở cạnh nó! Tao sợ cái bóng đen của tao làm vấy bẩn cuộc đời nó, mày hiểu không?!"

Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Cún bước vào, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Con bé đã nghe hết. Nó bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang rỉ máu vì vỡ ven của anh, nghẹn ngào:

"Bố..."

Tiếng "Bố" đầu tiên sau mười năm ròng rã. Cơ thể anh run lên bần bật.

Cún ôm chầm lấy anh, oà khóc nức nở: "Con biết hết rồi... Bố vì cái chết của ba Đăng mà dằn vặt, bố vì sợ con mang tiếng nên mới bỏ đi... Bố vất vả rồi..."

Anh đưa bàn tay run rẩy xoa lên mái tóc con: "Bố xin lỗi... Nếu con không nhận người bố tồi tệ này cũng không sao đâu. Con xứng đáng có một người cha tốt hơn..."

"Nhưng con cần bố!" - Con bé càng siết chặt vòng tay hơn, nức nở. - "Ba Đăng trên trời cũng muốn bố về với con mà..."

Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được hơi ấm của tình phụ tử nó thiêng liêng và xót xa đến thế. Thằng Tùng đứng bên cạnh, vỗ nhẹ vai anh: "Về thôi mày. Căn nhà ở Hà Nội vẫn chờ hai bố con. Hãy bù đắp cho con bé đi."

Vậy là anh và Cún trở về Hà Nội. Căn nhà được sửa sang lại, Cún có một phòng ngủ thật xinh. Mỗi ngày anh chở con đi học, được dạy Toán cho con, được nấu cơm chờ con về. Những điều bình dị ấy, không có tiền bạc nào mua được.

Em từng nói: "Có những điều đã sai không bao giờ chắp vá được... Điều đúng nhất anh phải làm bây giờ là sống thật tốt."

Em nói đúng, Đăng ạ.

Nhưng có một điều đúng nữa mà anh nhất định phải làm cho đến cuối đời...

Đó là mang theo tình yêu của em, và dùng toàn bộ sinh mệnh này để bù đắp cho con gái của chúng ta.

13 - 12 - 2024